Cuộc thi “Viết về tấm gương nhà giáo Thủ Đô” em Hoàng Thanh Xuân lớp 9A2 viết

UBND QUẬN HAI BÀ TRƯNG

TRƯỜNG THCS LƯƠNG YÊN

TÁC PHẨM DỰ THI

CUỘC THI VIẾT VỀ

“TẤM GƯƠNG NHÀ GIÁO THỦ ĐÔ TIÊU BIỂU”

Thông tin người viết bài:

       Họ và tên: Hoàng Thanh Xuân

                                      Năm sinh:2004

                                      Đơn vị công tác: Trường THCS Lương Yên

                                      Điện thoại: 0965190204

Thông tin nhân vật trong tác phẩm:

Họ và tên: Nguyễn Thị Thúy

                                      Năm sinh: 1973

                                      Đơn vị công tác: Trường THCS Lương Yên

                                      Điện thoại: 098 3797069

“…Có một nghề bụi phấn bám đầy tayNgười ta bảo là nghề trong sạch nhất                                                                                                                      Có một nghề không trồng cây vào đất                                                                                                                                  Lại nở cho đời những đóa hoa thơm…”

    Nghề giáo viên là nghề âm thầm mà cao quý nhất, và người thầy giáo cũng là con người làm việc lặng lẽ mà cao cả nhất. Người ta vẫn nói, mỗi người thầy giáo sẽ để lại trong lòng học sinh một ấn tượng riêng, những ấn tượng ấy sẽ tác động lên tâm hồn các em, khiến các em dần trưởng thành, hoàn thiện mình hơn. Điều này thật đúng với em. Dù mới học lớp 9, song em vẫn cảm nhận được, mỗi thầy cô đã dạy mình trong hơn chín năm qua đều để lại trong mình một nét ấn tượng, những kỉ niệm tốt đẹp. Và người thầy, người mẹ để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc nhất chính là cô Nguyễn Thị Thúy, cô giáo đã và đang dạy chúng em môn Ngữ Văn.

    Cô dạy chúng em từ năm lớp 6, ngay ngày đầu tiên chúng em bước chân vào trường. Một người giáo viên gần gũi, luôn lắng nghe và thấu hiểu, tâm lý nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc với học sinh, đó là những ấn tượng đầu tiên của em về cô, cũng là những ấn tượng mà em tin sẽ không bao giờ phai nhòa. Buổi học hôm ấy, buổi học đầu tiên dưới mái trường mới, là buổi học thú vị, nhẹ nhàng, khác xa những gì em tưởng tượng trước đó. Cô có những quy tắc riêng cho tiết học của mình, cô có cách riêng để quản lý lớp học, cô nghiêm khắc, luôn yêu cầu học sinh phải thật chăm chỉ, thật nghiêm túc trong mỗi giờ học. Nhưng như thế không có nghĩa là cô ép học sinh vào những chiếc khuôn cứng nhắc. Buổi học đầu tiên, cô biết chúng em vừa từ Tiểu học lên, chưa quen nề nếp mới nên rất tận tình chỉ bảo, cô không bắt chúng em phải quen với môi trường mới ngay lập tức, thay vào đó, cô từ từ nhắc nhở, cởi mở, gần gũi, khiến chúng em tự làm quen với mái nhà mới. Năm tháng trôi qua, chúng em ngày càng quen với trường lớp, với bạn bè, và đặc biệt là ngày càng thêm yêu kính cô, người mẹ thứ hai của mình. Cô đã giúp chúng em “thích nghi” một cách nhẹ nhàng, chậm rãi mà hiệu quả như vậy đấy.

    Như một người mẹ, cô giáo em rất nhẹ nhàng, gần gũi với học sinh. Trong các tiết học, ngoài cung cấp những kiến thức trong sách giáo khoa, cô còn dạy chúng em bao điều về cuộc sống xung quanh, về cách ứng xử, về nghĩa vụ của một học sinh với thầy cô, bạn bè, gia đình. Tất cả đều là những bài học quý giá mà có lẽ sẽ theo em suốt đời. Những ngày không phải lo thi cử (thường là vừa thi xong), nhiều thời gian, cô thường cho chúng em chơi trò chơi, những trò chơi bổ ích giúp chúng em thêm hiểu biết, rồi rất nhiều hoạt động ngoại khóa nữa. Năm vừa rồi, cô đã cùng chúng em tham gia dự án mang tên “Chuyện em muốn kể”, cùng chúng em đi tìm nhân vật, tìm đề tài cho câu chuyện của mình. Sản phẩm từ dự án về sau đã được trình chiếu trước lớp, trước biết bao thầy cô từ các trường khác đến dự, tạo nên một tiết học thành công. Rồi thỉnh thoảng, trên lớp, vào các bài học về văn hóa truyền thống, cô lại tổ chức các cuộc thi hát dân ca ngay tại lớp. Với quan niệm “Học văn là học làm người”, cô đã lồng ghép vào tiết học của mình những hoạt động thiết thực, dạy chúng em những kiến thức cần thiết nhất cho cuộc sống. Chỉ tiếc năm nay, cô và chúng em phải lo chuẩn bị cho kì thi quan trọng, không còn thời gian cho nhiều hoạt động nữa.

    Một điều đặc biệt là cô giáo không ngăn cấm những tình cảm “mới chớm” của đám học trò chúng em. Xin đừng hiểu nhầm là cô khuyến khích chúng em “yêu sớm”, chỉ là thay vì ngăn cấm, cô giảng giải, cho chúng em hiểu được mức độ của những rung động ấy, hiểu được điều gì là quan trọng nhất với chúng em vào lứa tuổi này, từ đó tự biết điều chỉnh hành vi sao cho phù hợp. Cô vẫn thường bảo: “Cô không cấm các em thích nhau, tình cảm thì không ai cấm được, vả lại nếu vì thích nhau mà các em giúp nhau tiến bộ thì nên khuyến khích. Song các em cần hiểu, rằng ở lứa tuổi của các em, điều gì là quan trọng nhất, rằng đó chưa phải là tình yêu, rằng các em còn cần phải học tập để lo cho tương lai sau này.” Mưa dầm thấm lâu, những lời nói nhẹ nhàng của cô cứ thế ngấm dần vào tâm hồn non nớt của chúng em.

    Một người mẹ không chỉ nhẹ nhàng, thấu hiểu con mình mà đôi lúc cũng rất nghiêm khắc. Cô Thúy cũng vậy. Cô có thể thoải mái, tự do, song nếu chúng em không nghe lời, học hành chểnh mảng, cô phạt rất nghiêm khắc. Đã có bao lần chúng em làm cô thất vọng, làm cô mất lòng tin, những lần như vậy, lớp em đều bị cô khiển trách nặng nề. Dĩ nhiên sau đó, cô sẽ lại khoan dung, lại bỏ qua tất cả. Tuy nhiên, những lời trách mắng, dạy dỗ của cô thì in sâu trong chúng em, khiến chúng em ghi nhớ để tự hoàn thiện mình. Nhẹ nhàng, khoan dung nhưng nghiêm khắc, cô thật giống như một người mẹ vậy.

    Mấy năm gắn bó, cô cùng chúng em có biết bao kỉ niệm. Đó là những buổi học đầy bổ ích, những sáng sớm tinh mơ cô cùng chúng em đi tìm đề tài cho dự án, là những ngày cô mệt mỏi mà vẫn cố lên lớp giảng dạy cho “lũ quỷ nhỏ”, là những hôm cô giận không nói lên lời vì sự thiếu trách nhiệm của chúng em, rồi những buổi sinh nhật, liên hoan, cô tươi cười, vui vẻ cùng cả lớp. Tất cả in đậm trong em.

    Một điều đặc biệt là các anh chị khóa trước rất nhớ về cô, nhiều anh chị giờ đây đã trưởng thành, có gia đình nhưng 20/11 vẫn thường xuyên chúc mừng cô. Tất cả các anh chị ấy đều gọi cô là “u”, nghĩa là “mẹ”, vì với học sinh, cô như người mẹ vậy.

Cô Thúy cùng lớp chúng em trong ngày sinh nhật cô.

    Trong công việc, cô là một người thầy rất tận tâm. Cô có thể giảng bài cặn kẽ cho từng bạn học sinh một, có thể về muộn, có thể lên lớp khi còn đang ốm. Đã không dưới một lần chúng em thấy cô mệt mỏi, đau đầu mà vẫn đứng lớp, vẫn giảng bài cho học sinh.

    Ấy là với học sinh, còn trong công việc, với đồng nghiệp, cô cũng luôn tận tình giúp đỡ.

    Công sức cô bỏ ra cũng được đền đáp phần nào khi giờ đây, lớp lớp học sinh của cô đã trưởng thành, lập gia đình. Nhiều học sinh của cô vẫn nhớ về người thầy, người mẹ kính yêu, về mái trường, hằng năm vẫn về thăm cô. Còn trong trường, cô Thúy cũng đã và đang có nhiều học sinh được giải cao, được học sinh giỏi. Nhiều thầy cô vẫn khẳng định với chúng em, cô là cô giáo dạy Văn giỏi nhất nhì trong trường. Song cô cũng tâm sự, điều quan trọng nhất với cô không phải chúng em được thành tích, danh hiệu gì, mà quan trọng hơn hết là mai sau, chúng em là người như nào, giúp ích được gì cho cuộc sống.

    Nhờ có cô mà chúng em cùng biết bao lớp học sinh đang ngày càng trưởng thành, hoàn thiện mình. Cô không phải cô giáo chủ nhiệm của chúng em, nhưng với sự cởi mở, gần gũi, thấu hiểu, cô luôn khiến chúng em yêu kính, tin tưởng. Cô thật sự là người mẹ thứ hai của chúng em. Nhờ cô, môn Văn với lớp chúng em giờ đây đã bớt khó khăn đi nhiều, nhiều bạn từ một học sinh rất kém văn giờ đây đã là học sinh trung bình, cao hơn là tiên tiến trong lớp. Cô thật sự là người mẹ, là “tấm gương nhà giáo Thủ đô tiêu biểu” trong lòng mỗi đồng nghiệp, mỗi học sinh, là người giữ lửa và truyền lửa cho các thế hệ học trò. fkbihkpdpilfajoiaboelfbefhbnpjg”,”lfkjkiobmeidbjknchboccoclgbiekdp”,”lfkjojacgdjkninepeghaamnapdjmlfn”,”lfkmgipplmiejaccgnhokfnefllfdmfj”,”lfnojckbabpgnjgcnglpacnmcpnbpfdb”,”lfodhhbomacdjnjihmhiephejbfifggk”,”lfofipccmlgflicmcdckkickojldpcbc”,”lfppiakdomamcjpelljocphkbdinmmmb”,”lgbjcbmkcjlhdffaabpfmbjpmpooihkm”,”lgblmnihjalcgedealffoabndmppcghc”,”lgbpmoiibjmmllginjfgdnlhldnjegjm”,”lgkbmmlhankpiebpbebbncgfmbbkkagn”,”lglihpbmgjalnnbfggpjcpjfabggdbkb”,”lhakgakgkbeelgjfcolnjjbcejkknfjo”,”lhdjlplookmofidnapkbjbcjnfhjnfhj”,”lhlcfdkohjnilicgeeafoaplkldmfagp”,”lhlflcpjmbmnhfehipheboagibdjgmog”,”lhnjdfbcblnpenfibklijfpahnblaicb”,”lhopcdohgiioohbmbmhgckgckbfeommn”,”lidkfemdbinnokfdokmaljklcemobkph”,”liegapccafflohgbjgapcioghpdcnfjg”,”lifjcjdplejfadfejhkjnfjmlhhfeenf”,”liiajppdkgnbpjbpehejidbfjicnfioh”,”limnejcpgmfmagcpkfdnnkmhnajaoecg”,”lincjlelmbjdjchibigfedhoekfkjkad”,”ljhmdoaomgiomhldhpikjdlddbkjeppj”,”ljhmkbchdacaomhgffbahflpjpcddagm”,”ljibkigjccbegnbeojkoafejpoiachej”,”ljnheamlhpdipjgpfphdpbflgejbglma”,”ljnpgpcjjjojkkgddjfclgehhfjaeamn”,”ljnpocppiglgfcihjgapllpdcjppjgmo”,”ljojcdjcohdmhmmoaehfanaicbiefoic”,”ljpapphpgkmigobbbakmnfoohclifanm”,”lkanfejalpfhojokhednddjobdphfffn”,”lkbekmickkafhbgkehknddbfmhddckem”,”lkfkgnbjmeminilhckfckamlbkdgeaik”,”lknfjfheboglmgbpakkdhbffbfblhkhm”,”lkpmpepnlphochfjjahdglkkbakfhnnd”,”llaficoajjainaijghjlofdfmbjpebpa”,”llcabpgnmjhdbhhlkllfcmpnnmfodpfo”,”lldilbpbopljclcjjmhhagcjnbbfepjj”,”llfiafkffigghkooapnbkjgdhnelhbie”,”llgbccilmkflnknfjhoblggkgoolcdoi”,”llkjooekcinmdmojmfdjhidbakfpepod”,”lmdakidlbkhneclpdcjkmlbpilcihfhf”,”lmfdjmdgfjcekeojbfgdinlonfdnohcj”,”lmknoiphpckcmlhggdihpeokhjgggpeb”,”lml{